Tuổi trẻ, sẽ chẳng bao giờ có cả sự nghiệp lẫn tình yêu.

Mình sinh ra trong một gia đình bình thường, bố mẹ công nhân. Bố mẹ không hẳn là quá vất vả nhưng lương công nhân thì được bao nhiêu, mình cũng hiểu rồi tự đi làm thêm nuôi thân. Ngày bé, bố mẹ hay cãi nhau, bố gia trưởng, hay chửi khiến mình trở nên… à mình không diễn tả nổi. Mình luôn bị ngăn cản khi muốn nói ra ý kiến gì và nó là vết thương đến tận bây giờ, hơn 24 tuổi mình vẫn không thể bỏ lại phía sau. Mình là người đa cảm, ừ, khá đa cảm nên thành ra cuộc sống với mình chỉ là những cảm xúc lơ lửng.

Ngày còn đi học, mình nói thật là: không nhan sắc (tiêu chuẩn gọi là có của mình khá cao) nên mình nghĩ mình không có, học thì lớp 300 đứa chắc mình đứng 20… từ dưới lên, ra trường bằng TB, giờ mình vứt cái bằng đi đâu không biết nữa. Ngôn ngữ mình không giỏi, cả tiếng Anh lẫn Việt nhưng anh văn trong trường lại may toàn được 5d vừa đủ đậu. Chẳng ai biết đến, một người sợ hãi, nhút nhát, không cố gắng, không cạnh tranh, không ganh tỵ là mình.

Một mối tình, à là một cô gái. Mình thích phụ nữ nhưng lại không thích nghe ai bảo mình là lesbian, chỉ là mình yêu sự dịu dàng, thông minh sắc sảo có ở phụ nữ. Hết thời sinh viên cũng đành chia tay… tự nguyện từ cả 2. Mình tiếp tục cuộc sống, buồn với mình là khái niệm quá sâu xa mình không thể hiểu. Chỉ là mình cảm thấy mọi thứ thật lơ lửng. Bạn bè ư, có chứ nhưng do tính cách “lạ” à có thể nghĩ xấu hay tốt, mình chỉ có vài người bạn thân, rất tốt thôi.

Ra trường. Ôi không, khoảng thời gian đặc biệt với mình. Mình bắt đầu làm việc, mình bắt đầu tự học lại tiếng anh, bắt đầu trải đời, vẫn cá tính cũ, mình không lấy lòng, không nịnh hót ai, lương 6tr. Ôi chỉ muốn chửi, đm, 4 năm ĐH đi làm được mỗi 6tr, làm thêm 10 năm ở đây thì được bao nhiêu? Mình bắt đầu nghĩ về một thời sinh viên vô ích, bạn bè du học cả, mình lọt tọt ở đây, giờ lương 3 cọc 3 đồng. Cũng chẳng biết vì gì mình bắt đầu vạch ra con đường cho bản thân, cái này đúng là đến giờ mình vẫn không hiểu được. Đau đớn không ít, mình nhạy cảm quá mà, sao con người kinh khủng như thế này, sao có thể sống 1 cách điên rồ như thế này, sao có thể stress thế này. Nhưng mình vẫn cố, rồi bắt đầu đổi việc, đổi vì mình nghĩ mình đã học xong nơi đấy, xong lại tiếp tục đổi và đổi, bố chửi, bảo trông núi này núi nọ, bạn bè bảo mình ở lại thêm vì còn non, thích bay nhảy à nhưng không, mình tiếp tục với những kế hoạch nhỏ vạch ra và đời dập tan nát mình ở đây, khóc lóc góc tường, nhà vệ sinh, lủi thủi bị tách biệt, sếp cũ ghét cay, mình chỉ biết im lặng dấu kín, không nói với ai vì thói quen nói ra sợ cũng sẽ bị gạt bỏ. Mình vẫn cố và giờ hơn 2 năm (mình học trước 1 năm nên mới 24 mà đi làm hơn 2 năm) thì lương mình tầm 30. Mình biết nó rất nhỏ so với nhiều người nhưng xuất phát điểm như mình thì đó là cả quá trình. Vui không, quá vui chứ. Nhưng…

Mình cũng bắt đầu một mối quan hệ mới, ừ, là một người làm mình yêu, người mình nghĩ sẽ đi bên cạnh mình đến cuối cùng, nhưng đời mà, luôn buồn cười. Cô ấy khá ổn, cũng lương như mình, cũng cỡ tuổi mình. Cô ấy thỉnh thoảng ôm rồi khen mình giỏi, tình cảm, tâm lý, ai yêu mình thật may mắn… nhưng mà, là giá như cô ấy đừng lừa dối mình, đừng tham lam, đừng cặp kè với người khác, đừng để mình biết, đừng làm mình thấy đau đớn đến nghẹt thở thì tốt biết mấy. Vốn luôn tự ti vì sự yếu kém của bản thân, mình lại càng tự ti hơn, mình luôn muốn trốn trong một vỏ ốc nhỏ để che khuất đi sự yếu kém ấy. Tình yêu, không nắm được nó, đối với mình là 1 dạng thất bại lớn lao.

Và thế đấy, cuộc đời mình là chuỗi của sự lơ lửng có chút cô độc, ừ có những lúc mình phải thừa nhận, cô độc.

Bạn xem thêm:

Related posts