Tôi có một gia đình như thế

Tôi sinh ra trong một gia đình có 3 người con, tôi là con gái út, là đứa duy nhất trong nhà được học hết Đại học. 25 tuổi, tôi đã tốt nghiệp và đi làm được 2 năm, mức lương tầm trung nhưng cũng đủ cho tôi trang trải cuộc sống dưới Sài Gòn, hơn phân nữa lương tôi để dành gửi về cho ba mẹ. Gia đình tôi làm nông, cuộc sống vùng quê cơ cực nghèo hèn. Nhà tôi nghèo lắm, ba tôi làm thuê, ai thuê gì làm nấy, nhà có mảnh ruộng nhỏ vài xào, trồng lúa, trồng sắn để nuôi tôi ăn học. Những tưởng cuộc sống êm đềm lắm, nhưng ….

Biến cố đầu tiên trong gia đình tôi đó là vào ngày mùng 1 tết năm tôi học lớp 6, cái ngày mà chị gái tôi đi theo người ta (anh rể tôi) khi chỉ mới tròn 16 tuổi. Cái tết năm đó là một cái tết buồn, khi ấy tôi còn quá nhỏ để có thể hiểu được nỗi đau, nỗi thất vọng, ê chề mà ba mẹ phải trải qua. Tôi chỉ nhớ những ngày sau đó là những ngày ba tôi rượu chè be bét, chui vào xó bếp để ngủ, mẹ tôi mắt lúc nào cũng đỏ hoe, tìm kiếm chị khắp nơi. Bốn tháng sau đó chị tôi quay về với cái bụng bầu, anh rể tôi có nói gia đình qua hỏi cưới (tôi nghĩ đây cũng là 1 may mắn cho chị) nhưng ba tôi kiên quyết khước từ. Tôi còn nhớ như in cái ngày ba cầm dao chém vào chân bàn, khóc trong cơn say, ba nói “bao giờ vết chém này liền lại, ba sẽ nhận con và nhận rễ”. Nhưng hổ dữ không ăn thịt con, ngày chị sinh, chính tay ba bế cháu và đưa chị về chăm sóc. May mắn thay, chị có một người chồng không giàu có nhưng biết yêu thương và lo lắng cho vợ con. Từ đó đến nay, đã 14 năm trôi qua, vết sẹo chân bàn kia vẫn còn đó, không một đám cưới nào diễn ra, đứa bé trong bụng năm nào nay đã là một cô bé 13 tuổi và có thêm 1 đứa em trai 10 tuổi, đó là cháu tôi, là cháu ngoại của ba mẹ 🙂
Biến cố thứ 2 là anh trai tôi. Anh 28 tuổi, nghỉ học sớm và tha phương lập nghiệp khi mới 19 tuổi. Qua chuyện của chị hai, ba mẹ đã buồn lo, đến lượt anh ba mẹ chỉ mong có được một người con dâu công dung ngôn hạnh, đảm đang, tháo vác biết chăm lo, vun vén cho gia đình. Thế nhưng đời không như là mơ, anh đem lòng yêu thương một người con gái làm cái nghề mà xã hội chê cười, dè bỉu, cái nghề ăn bánh trả tiền đó. Từ ngày gặp anh, chị làm lại cuộc đời, hết lòng yêu thương anh, có lẽ vì thế mà anh không từ bỏ chị. Anh giấu gia đình về cái nghề của chị trước kia, cũng phải thôi, vì đó chỉ là quá khứ. Nhưng đến một ngày ba mẹ tôi phát hiện và buộc anh cắt đứt liên lạc với chị. Anh im lặng, sự im lặng đến đáng sợ giết chết trái tim ấm áp của anh tôi năm nào. Anh vẫn đi làm xa nhà, vẫn chu cấp đầy đủ cho ba mẹ và cho tôi ăn học, anh không còn nhắc gì về chị nữa. Gia đình tôi cứ nghĩ hai người đã không còn liên lạc gì nữa. Mãi 2 năm sau đó, 4h sáng ngày 11 tháng 11 năm 2015, anh gọi điện cho tôi bảo rằng xuống bệnh viện thăm chị H (tên của chị), tôi giật mình tỉnh ngủ hỏi anh có chuyện gì? Anh bảo Chị H sinh rồi, bé gái 3,1 kg 🙂 Không biết là nên vui hay nên buồn nhỉ. Thì ra trong 2 năm qua anh chị vẫn âm thầm qua lại, anh không nói cho ba mẹ tôi biết mà chỉ nói với 1 mình tôi. Phải mất 4 ngày sau đó tôi mới dám gọi điện báo cho ba mẹ biết vì tôi sợ ba mẹ sốc. Một lần nữa, anh tôi lại làm ba mẹ buồn. Rồi ba mẹ cũng đèo nhau 50 cây số để thăm cháu nội, đứa bé giống anh y đúc, cũng vì thế mà ba mẹ nguôi ngoai. Nhà có mỗi anh là con trai nên ba mẹ cũng ngặm ngùi làm một cái lễ cưới nhỏ nhỏ cho anh, ra mắt bà con hàng xóm. Ngày đón dâu là ngày mà tôi không thể quên. Người ta đón dâu bằng xe xịn, 4 bánh, đánh bóng, cài hoa, còn anh tôi đón dâu bằng con wave cà tàng, anh chở cô dâu, còn người yêu tôi chở tôi bồng đứa cháu mới sinh được 38 ngày tuổi, nhìn mà thương lắm. Nhà mới cưới dâu mà đã có cháu bế thì không tránh khỏi thiên hạ dèm pha nhưng ba mẹ tôi gạt qua những lời dị nghị để mà vui, mà sống với con cháu. Giờ bé S* đã được 3 tuổi rồi, đã làm chị của bé Sh* 9 tháng tuổi. Anh chị vẫn sống với nhau vui vẻ. Nhìn 2 gia đình nhỏ của chị hai và anh ba tôi cũng thấy vui.

Những tưởng sóng gió đã qua hết nhưng không. Có thể ba mẹ tôi đã sai trong cách răng dạy con, quá áp đặt và bảo thủ không chịu lắng nghe và thấu hiểu con cái cộng thêm gánh nặng cơm áo gạo tiền đã dẫn đến những biến cố trong đại gia đình, điều đó khiến tôi trăn trở rất nhiều.
Kể từ khi chị ba tôi về làm dâu, mẹ tôi có thêm một người con để dạy bảo. Chị dâu tôi 28 tuổi nhưng tính tình trẻ con và hời hợt lắm, cũng vì thế mà chị hay bị mẹ la. Đôi khi tôi thấy mẹ dạy thì ít, mẹ la thì nhiều, nhiều lúc mẹ còn bới móc quá khứ ra để chì chiết chị. Mỗi lần như vậy chị đều im lặng, rồi một ngày, anh ba biết chuyện. Anh nói chuyện với mẹ, nhẹ nhàng có, to tiếng có nhưng mẹ vẫn khư khư cho rằng mẹ đúng, “mẹ bảo anh là đứa con bất hiếu, làm cha, làm ông nội, đủ lông đủ cánh rồi cầm xuồng, bẻ lái”. Những câu nói ấy thật sự khiến anh tôi tổn thương rất nhiều. Anh không đi làm xa nữa, anh về quê cho gần vợ gần con, làm thuê làm mướn cuộc sống bấp bênh lắm. Anh không còn chu cấp đều đặn mỗi tháng cho ba mẹ như xưa, tất cả chi tiêu của ba mẹ đều trông cậy vào tôi. Anh tôi chẳng buồn nói chuyện với mẹ nữa, cả 2 người đều cố chấp, không ai chịu nhường ai, chiến tranh lạnh trong gia đình cũng bắt đầu từ đấy. Ba tôi thay vì đứng ra khuyên giải thì người lại lao vào rượu chè, ba uống rượu nhiều lắm, uống đến khi say không biết gì mới thôi, hầu như ngày nào ba tôi cũng uống. Ba không đi làm nữa, những lúc tỉnh ba chăm cháu nội được tí, trưa ba lại uống rượu. Mẹ tôi càng vì thế mà trở nên chán nản. Bình thường mẹ đã là người hay to tiếng, này lại càng cáu bẳng, cọc tính và hay nói những câu xúc phạm mọi người hơn. Mẹ chẳng bao giờ nhẹ nhàng với người khác nhưng mẹ lại luôn muốn người khác phải nhẹ nhàng với mẹ. Tôi càng mệt mỏi hơn khi nhận những cuộc gọi từ mẹ. Ngày trước tôi thích gọi về nhà để nghe mẹ kể những chuyện vui, nghe những điều tích cực. Còn giờ đây những cuộc gọi mẹ gọi cho tôi chỉ xoay quanh câu chuyện 3 người: anh mày, ba mày, chị ba mày mà chỉ toàn những chuyện xấu, mẹ cố gắng kể sao cho những người đó xấu xa hết mức có thể thì thôi. Mà họ là ai chứ, họ là người thân yêu ruột thịt của tôi cơ mà, sao lại nói xấu nhau làm gì? Sau đó mẹ lại nói đến chuyện nợ nần (nhà tôi có vay ngân hàng 100 triệu), ốm đau, bệnh tật. Tôi đã cố gắng đi làm gửi tiền về cho mẹ hết mức có thể, những ngày nghỉ tôi cũng tranh thủ chạy về quê, nhưng sao tôi vẫn thấy mệt mỏi và áp lực vô cùng các bạn ạ. Nhà còn mỗi tôi chưa yên bề gia thất, tôi tự hứa sẽ cho ba mẹ nở mài nở mặt, ngót ngét 26 tuổi rồi, tôi có người yêu cũng 4 năm rồi nhưng tôi chưa dám nghĩ đến chuyện cưới xin vì trên vai tôi còn quá nhiều gánh nặng.

Ai nằm trong hoàn cảnh của tôi sẽ hiểu. Tôi cố gắng khuyên giải hết người này đến người kia, khuyên ba ít nhậu, khuyên anh ăn nói nhẹ nhàng, chiều mẹ một tí, khuyên mẹ hãy chịu lắng nghe và hiểu cho con cái một tí, và ti tỉ lời khuyên khác nhưng kết quả tôi nhận lại được cái gì các bạn biết không? Đó là câu nói “mày là con nít, biết cái gì mà nói”

Liệu rằng, nếu cứ tiếp tục thế này thì gia đình tôi sẽ ra sao. Ba năm nay, chưa một ngày tôi thấy gia đình mình hạnh phúc. Một gia đình không hòa thuận, không hạnh phúc, ai cũng bảo thủ như vậy thì chắc cũng chỉ mãi là một gia đình bần nông, nghèo hèn mà thôi.

Hạp phúc và bình yên sao khó đến như vậy?

+ Xem thêm:

Related posts