Ngày mai em sẽ không còn chìa tay ra khi anh thất bại nữa

Ngày mai em sẽ không còn chìa tay ra khi anh thất bại nữa

Ngày mai em sẽ không còn chìa tay ra khi anh thất bại nữa. Em viết những dòng chữ này coi như lời tạ từ cuối dành cho anh, người đã bên em cả tuổi thanh xuân. Những tưởng sẽ cùng nhau đi suốt cuộc đời, vậy mà chúng ta đã đặt dấu chấm hết cho cuộc tình 6 năm và thêm 8 năm chung sống cùng. Em không khóc đâu, em đủ mạnh mẽ để giấu nỗi đau vào lòng, để nỗi đau ngày hôm nay ngủ yên trong quá khứ, để em về với chính em, để sự bình yên và thanh thản sẽ quay về. Em nhận ra đau nhất không phải sự chia xa mà là mỗi người đi một hướng, coi như chưa từng quen biết, với em nó ngột ngạt đến nghẹt thở. Mẹ con em đủ sức để chờ anh quay về nhưng chẳng đủ sức kéo anh về, thế giới ngoài kia vui quá, em đâu còn sự lựa chọn nào.

Câu cuối cùng anh nói là ký đơn để vừa lòng em, nó như mũi tên đâm vào tim em. Thâm tâm em mong anh sẽ quay về, chỉ cần anh nói bỏ qua mọi thứ làm lại từ đầu, nhưng anh không làm. Gia đình với anh đâu còn quan trọng. Em cũng chẳng đủ sức khiến anh có cuộc sống giàu sang như anh mơ. Giả dụ em cứ chấp nhận ngó lơ, có lẽ chúng ta đã có một gia đình. Em phải thừa nhận mình đã thất bại, em cần lắm gia đình chứ không phải cần thứ giống như gia đình; em cần anh, cần người yêu thương em. Em đã nhiều lần hỏi anh cần gì ở em nhưng chỉ nhận được sự im lặng.

Ngày mai em sẽ không còn chìa tay ra khi anh thất bại nữa

Anh nói phải đi kiếm tiền, tiền đối với anh quan trọng lắm, nó mua được nhiều thứ. Em đâu cần tiền, em có tất cả mà, nhưng một tháng anh đi đủ 30 ngày, về sớm nhất cũng tầm 11 giờ đêm. Em sẽ khóc hết hôm nay thôi, gom hết ký ức cũ cất vào trong tim, có lẽ chúng ta ở trong mối quan hệ này lâu quá rồi. Em sẽ thay anh làm cha và cả làm mẹ để bù đắp những mất mát con phải chịu đựng. Dẫu không đi được đến cuối con đường cùng nhau thì vẫn cảm ơn anh vì chúng mình đã có một thời rất đẹp, có những ngày rong ruổi trên mọi nẻo đường, những ngày nắm tay nhau đi cùng trời cuối đất. Em không hối tiếc vì đã cùng anh trải qua thời thanh xuân như thế.

Em cũng xin lỗi vì những lúc nóng giận đã nói lời không hay. Chúng ta hãy quên hết đi, chỉ giữ lại những gì tốt đẹp. Ngày mai em không phải là người chìa cánh tay khi anh thất bại, cũng không ở bên lúc anh ốm đau, anh hãy sống thật tốt nhé. Anh bảo trọng. Chào anh.

Related posts