Chuyện của kiều nữ và đại gia

Tận cùng chỉ còn lại sự khổ đau và mặc cảm, tội lỗi.

Mình sẽ viết hết tất cả, để trải lòng, để cảnh tỉnh các bạn nữ, và để nợ tất cả những người con trai tốt trên thế giới này 1 lời xin lỗi.

Quê mình ở 1 thành phố nhỏ, có nhiều danh lam thắng cảnh, cách Hà Nội không xa. Mình từng rất tự hào vì quê hương mình đẹp, yên bình và sản sinh ra những con người tốt bụng và lành tính, ít tham sân si. Về mình, ngoại hình dễ nhìn, đó là mình nói khiêm tốn.

Còn mọi người nhận xét, mình cao ráo và xinh xắn, trải qua quá nhiều biến cố của gia đình nên ngoài lúc trước mặt bạn bè thì tỏ ra vui vẻ, nhí nhảnh, thì lúc lắng lại, mình dường như trầm lặng, có phần già dặn so với các bạn 96 cùng lứa lúc đó, dễ thấu hiểu và cảm thông với người khác. Vì vậy mà các chị em thân thường đùa mình là, kiểu con gái như mình, dễ làm đàn ông con trai sa lưới lắm, các chị ấy bảo 95% đàn ông bị cuốn hút bởi con gái xinh xắn, nhí nhảnh nhưng lúc cần vẫn biết trầm tĩnh, lắng nghe và thấu hiểu. Mình cười trừ, lúc đó những câu chuyện về đàn ông, chưa nằm trong phạm vi quan tâm của mình.

Cũng từ sau đó, tự mình đã gây nên thứ biến cố khổ đau nhất trong cuộc đời mình. Mình đi thi 1 cuộc thi nhan sắc, nhỏ thôi, nhưng vẫn có tiếng là thi nhan sắc, thực tình là thi cho vui, cho biết. Mọi người biết đấy, ở mấy cuộc thi này, cò sắc đẹp khắp nơi, chỉ đợi các cô gái mất đi bản lĩnh, mất đi lí trí là sẽ lao vào, giăng đủ loại bẫy tình tiền. Và phải, 1 đứa như mình, từng trong sáng, hồn nhiên, và tự tin vào bản lĩnh của bản thân, tự hứa tránh xa cám dỗ, đã không thể thực hiện lời hứa mà chính mình đặt ra.

Cũng rất tội lỗi, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý cặp kè với đại gia (tuy nhiên, mình giữ nguyên tắc sống còn, không dính vào người có vợ, không phá hoại hạnh phúc người khác). Mình đồng ý cặp kè đại gia, mục đích thực sự lúc đó không phải để có nhiều tiền, để mua sắm ăn chơi buông thả gì cả, mình chỉ vì 1 mục đích rất ngây ngô, đó là vì mình được hứa người đó sẽ lo cho mình 1 vị trí công việc thật tốt sau này.

Mấy năm sinh viên, mình chăm chỉ làm thêm đủ thứ việc, nhiều trong đó là công việc văn phòng. Chính vì vậy, mình tự nhận thấy, mình không xuất sắc, năng lực thực sự quá bình thường, không nhanh nhạy và sáng tạo như nhiều bạn. Điều đó làm mình lo sợ, những nỗi lo sợ mơ hồ, lo không có công việc tốt, không trụ lại được Hà Nội, lo xấu hổ với người thân, bạn bè. Chính nỗi sân si này, đã đẩy mình vào cám dỗ.

Nhưng hiển nhiên, con chim dù có ở trong 1 chiếc lồng bằng vàng, nó cũng sẽ dần héo mòn, vì nó chỉ đang sống trong sự giam hãm thôi. Kể từ đó, mình sống trong dằn vặt, đau khổ và ân hận vì đã lỡ bước chân xuống bùn. Mình thấy tội lỗi và tự ghê tởm chính mình. Mình biết, xã hội gọi những đứa như mình là đ*, là phò cao cấp, là kiểu con gái dơ bẩn. Và có 1 thực tế đáng sợ, đó là những người đàn ông không còn trẻ, có sự nghiệp vững chãi trong tay, nhưng lại vẫn không lấy vợ sinh con, hẳn phải có lí do.

Phải, họ biến thái, và đáng sợ lắm. Không ngày nào mình không sống trong nước mắt, vì quá nhục nhã, mình không ăn được, cũng không ngủ được, phải nhờ tới thuốc hỗ trợ giấc ngủ, đi tập yoga và nghe nhạc thiền vào ban đêm để tìm lại thanh thản. Rồi mình không còn ép buộc bản thân nữa, mình dứt khỏi thứ hoàn cảnh ghê tởm ấy, xin lỗi và chấm dứt mối tình kiều nữ đại gia kia, sống thu mình hơn xưa.

Nhưng có như vậy, mình cũng không thể thoát khỏi cảm giác tội lỗi. Chỉ duy nhất có 1 việc, mình cảm thấy mình đúng đắn thời điểm đó. Có 1 cậu bạn thích và theo đuổi mình từ rất lâu rồi. Người con trai ấy quá tốt, quá hiền lành và quá thích mình. Cậu ấy sẽ sẵn sàng bên cạnh mình, chỉ cần mình nói mình cần cậu ấy, kể cả mình không trao được cho cậu ấy tình yêu. Nhưng mình có chút thanh thản, vì đã không làm như vậy, mình đã không thể nắm tay cậu ấy, thì mình cũng đã dứt khoát, không chút nhì nhằng, để cậu ấy không phải hi vọng và có thể quên mình, đi tìm người con gái khác xứng đáng với cậu ấy.

Cũng lâu rồi, mình không biết tình hình của cậu ấy thế nào, đã yêu ai chưa, thực sự rất tò mò. Quay lại với thời gian gần đây, khi mình đã dần ổn định hơn về tinh thần, bớt nghĩ tới quá khứ, mình có chọn đi thực tập tại 1 công ty. Và tại nơi đây, mình lại 1 lần nữa phải nhớ lại và ghim chặt cái quá khứ đen tối kia trong đầu. Có 1 anh sếp ở đó thích mình, mình không có quá nhiều cảm xúc, vì mình nghĩ, mấy anh sếp ấy mà, cũng như nhau thôi. Mấy em mới vào mà xinh xắn, kiểu gì mà không đong đưa. Mình và anh có đi chơi nhiều lần, nhưng đặc biệt, không như mình nghĩ, anh không hề có những hành động thiếu tôn trọng mình, luôn đưa mình đi chơi, đi hẹn hò những nơi rất trong sáng, giống như kiểu hẹn hò của các bạn sinh viên ấy.

Và đúng là đàn ông, họ dễ bị thu hút bởi những cô gái vừa an nhiên như mây, vừa bão tố u buồn thật. Ông trời thật biết trừng phạt mình. Cũng đến ngày anh ngỏ lời. Mình bất ngờ, và tan nát. Bật khóc như mưa. Anh không hiểu gì, còn mình không thể nói gì, không đủ dũng cảm nói về quá khứ. Mình đã định giấu đi quá khứ, hay là cứ nắm tay anh, hay là cứ cho bản thân cơ hội hạnh phúc nhỉ. Nhưng như thế, là độc ác với anh quá rồi. Như cậu bạn cũ kia, anh là người đàn ông tốt, anh xứng đáng có được những điều tốt nhât. Thế là, mình buông tay anh không lí do, chỉ nhắn là em không thể ở cạnh anh được, em phải đi xa. Cái giá mình phải trả là quá đắt. Mình gần như không còn những phút giây an nhiên như mây giống xưa nữa rồi. Mình xin nghỉ ở công ty đó và biến mất, mặc cho sự thắc mắc của anh. Có quyết định như thế này, ra đi hay giấu diếm rồi ở bên anh, thì vẫn là quá tàn độc với anh.

Bây giờ, mình đã dọn xong đồ đạc, yêu đất Bắc lắm, nhưng yêu thì cũng phải rời xa thôi. Bỏ lại tất cả sau lưng, mình sẽ vào Sài Gòn, tập tha thứ cho bản thân, và quên hết mọi yêu thương và đau khổ ở Hà Nội. Sẽ day dứt nhớ cái lạnh cắt da cắt thịt mùa đông đất Bắc, sẽ heo hắt nhớ đêm giao thừa mù hương khói của nơi này, nhớ tất cả… Thầm cảm ơn & xin lỗi cậu bạn kia, và anh, đã dành nhiều yêu thương đến thế cho 1 đứa con gái như mình.

Các bạn nữ hãy thật bản lĩnh, không được nhắm mắt bước chân xuống bùn như mình. Cứ bình tĩnh sống, đừng sống gấp gáp và dễ lầm lỡ như mình. Cái giá phải trả sẽ đánh đổi bằng hạnh phúc cả đời của các bạn. Chứ như mình, dù cho có người con trai nào đủ rộng lượng, bao dung mà chấp nhận quá khứ của mình, thì mình cũng không đủ dũng cảm bắt họ phải chịu đựng thứ đau khổ ấy.

Vì, con trai và đàn ông tốt, xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp nhất.

Chào Hà Nội, chào miền Bắc yêu thương. Hà Nội, 1 ngày giông gió, cả ngoài kia, và cả ở trong lòng !!!

Related posts