Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời…

Ở những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, thật tiếc là chỉ có mình em chứng kiến… Cứ mỗi lần nhìn vào đôi mắt lúc nào cũng đựơm buồn ấy là bản thân lại không cầm lòng được, nhưng không hiểu sao cứ có điều gì đó ngăn cản em.

Ngày dài tháng rộng qua đi, cứ âm thầm dõi theo anh như vậy. Nhưng vẫn không cam tâm đành lòng từ bỏ.. Thật sự rất mệt mỏi. Người ngòai nhìn vào đều khuyên rằng: Không người này thì có người khác, rồi chẳng mấy chốc sẽ quên được thôi… Nhưng chỉ có người đã từng trải qua mới hiểu, không phải ai mình cũng có thể dành tình cảm nhiều đến như vậy. Có một câu nói thế này ” Uống nhầm một ánh mắt. Cơn say theo nửa đời.

Em từng nghe:” Bình yên, không phải quên một người đâu.. Mà vẫn nhớ, nhưng không còn đau lòng nữa…” Sau các mối quan hệ như gia đình, bạn bè, anh- là mối quan hệ mà em không thể gọi tên và cũng mãi chẳng thể quên được.

Khi đang mông lung trong một mối quan hệ, chúng ta sẽ nghĩ nhiều tới chuyện duyên phận hơn. Có duyên gặp nhưng không có phận để đi cùng nhau suốt những năm tháng cuộc đời còn lại, thoáng nghĩ thôi nhưng cũng đủ để xót xa dâng nghẹn. Rồi sẽ là những giá như..giá như không gặp nhau..giá như vào một thời điểm khác..giá như mình làm khác đi…Ôi, đều là những nuối tiếc đến đau lòng như vậy.

uong-nham-mot-anh-mat-con-say-theo-nua-doi

Tuổi trẻ của em được gặp anh và cũng là bắt đầu những chuỗi ngày tháng đầy mệt mỏi của riêng em. Những người đã từng thích đơn phương một ai đó chắc chắn sẽ hiểu được tâm trạng cũng như sự đau lòng âm thầm này, từng chút từng chút một,mỗi ngày đều đau lòng, đều mệt mỏi với sự cố chấp trong tình cảm không lối thoát ấy.

Em gặp anh lần đầu tiên vào một ngày cuối tháng Hai, vào một ngày trời vừa nắng vừa mưa. Anh – một chàng trai Thiên Bình với đôi mắt đượm buồn lúc nào cũng nhìn xa xăm, mỗi lần cười là chẳng nhìn thấy mặt trời đâu.Lần đầu tiên em nhìn sâu vào đôi mắt đó là em đã biết tim mình đã lỡ một nhịp. Sau lần gặp nhau đó tâm trí không lúc nào là không nghĩ đến anh. Rồi em tò mò muốn biết trước kia anh đã sống như thế nào, tuổi trẻ của anh ra sao.?…

Em lần mò đọc tất cả những dòng cảm xúc của anh trên fb từ nick mới đến nick cũ và em biết có thứ gì đó đang cháy lên trong lòng. Hoá ra, anh đã từng có một tuổi trẻ như vậy, cũng bồng bột cũng dại khờ.. Đã yêu thương, đau khổ, dằn vặt..Và…. hơn hết, anh đã yêu người đó đến như thế… Cả thời thanh xuân anh đã dành cho một người.

Em gặp anh có phải muộn quá, quá muộn để bản thân kịp tiếc nuối sao ta không gặp nhau sớm hơn? Từng ấy thời gian, từng ấy thanh xuân anh đều dành tình cảm cho người đó, liệu em… còn hy vọng? Em gặp anh khi anh đã trưởng thành, đã chín chắn như một người đàn ông thực thụ. Khi anh đã không còn bộc lộ hỷ lộ ái ố thật sự của anh ra ngoài nữa. Nhưng, tại sao em vẫn bị anh thu hút?

Anh luôn ẩn giấu suy nghĩ thật sâu, nhưng tại sao em vẫn cảm nhận được trái tim ấm áp trong lồng ngực ấy? Em đã từng ao ước được gặp anh sớm hơn, sẽ cùng anh trải qua buồn vui, cùng anh trưởng thành và sẽ không phải là sự nuối tiếc như bây giờ. Em không đủ can đảm để theo đuổi anh, vì hình bóng của Chị ấy trong anh còn lớn quá. Chính anh cũng thừa nhận điều đó, rằng anh vẫn chưa quên được Chị. Vậy làm sao em dám bước tới? Cứ mỗi lần nhìn vào đôi mắt lúc nào cũng đựơm buồn ấy là bản thân lại không cầm lòng được, nhưng không hiểu sao cứ có điều gì đó ngăn cản em. Ngày dài tháng rộng qua đi, cứ âm thầm dõi theo anh như vậy. Nhưng vẫn không cam tâm đành lòng từ bỏ.. Thật sự rất mệt mỏi.

Người ngòai nhìn vào đều khuyên rằng: Không người này thì có người khác, rồi chẳng mấy chốc sẽ quên được thôi… Nhưng chỉ có người đã từng trải qua mới hiểu, không phải ai mình cũng có thể dành tình cảm nhiều đến như vậy. Có một câu nói thế này ” Uống nhầm một ánh mắt. Cơn say theo nửa đời. ” Chẳng biết bao giờ mới có thể hết cơn say, nhưng hiện tại thì vẫn chưa thể tỉnh táo trở lại… Và em vẫn nhớ vẫn đau lòng, vậy là vẫn chưa thể buông bỏ được thứ tình cảm của riêng em, chỉ riêng mình em biết. Ở những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, thật tiếc là chỉ có mình em chứng kiến…

Vẫn muốn hỏi rằng:”Anh có muốn làm chú rể của em không?”

Và rồi mình nắm tay nhau đi qua những ngày giông bão, lúc bị tổn thương chỉ cần quay về nhà ôm chặt lấy anh, để được dỗ dành và yêu thương, mình ở bên nhau quên hết mọi sự đời. Em sẽ sinh thật nhiều con cho anh, mình mỉm cười an nhiên đi qua bao nhiêu câu chuyện cổ tích của con. Và rồi sẽ có một ngày tóc chúng ta màu bạc trắng, vẫn có thể nắm tay nhau đi dạo qua mỗi con đường, để khi nhớ lại một khoảng trời thanh xuân tươi đẹp ấy, anh mãi là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng em.

Hay là đừng yêu nhau nữa! Chúng mình cưới nhau đi anh, và giờ đây, sau giây phút bước vào lễ đường, em sẽ gọi anh là chồng, mình cùng chung sống dưới một mái nhà. Trong ngày cưới ngập tràn sắc tím của hoa oải hương, thoang thoảng mùi hương dịu mát của đồng nội, em khoác trên mình bộ soa rê trắng, sẽ là cô dâu đẹp nhất trên đời.

Và rồi em sẽ yêu thương bố mẹ anh như đấng sinh thành của mình, vì đó là những người sinh ra người chồng tuyệt vời này của em. Em sẽ là cô con dâu tốt, chăm sóc quan tâm đến bố mẹ. Trong những ngày rãnh rỗi, em sẽ về nhà chồng đưa mẹ đi shopping, đi xem phim hay đơn giản là đưa ông bà ra ngoài đi dạo.

van-muon-hoi-ranganh-co-muon-lam-chu-re-cua-em-khong

Và trong những ngày cuối tuần, chúng mình hãy tận hưởng cuộc sống của hai vợ chồng, cùng nắm tay nhau đi qua những dãy phố cổ hoang sơ, cùng tựa đầu vào nhau nghe những bản tình ca hay nhất, cùng ngắm những giọt sương hờ hững trên ngọn lá, cùng kể cho nhau nghe biết bao nhiêu câu chuyện của cuộc sống này.

Và rồi sẽ có những lúc chúng ta cãi nhau, em ngoan cố bướng bỉnh dành phần thắng về mình, dù biết mình sai những vẫn cứng đầu không chịu nhận lỗi, lúc đó anh sẽ đến ôm em thật chặt và vỗ về “Không sao, anh sai rồi, đừng giận nữa!”. Em sẽ lại được mỉm cười trên tấm vai vững chãi của anh.

Và rồi sẽ có những ngày chúng ta làm cú đêm cùng xem Worldcup, anh cổ vũ cho Pháp và em cổ vũ cho Đức. Nếu một ngày hai đội đó gặp nhau, cả hai chúng ta cùng cá cược, la hét nhiệt tình, tiếng cười nói trong đêm khuya vang vọng cả một ngôi nhà.

Và rồi sẽ có những ngày anh tập trung làm một việc gì đó và để lại em một mình, em nũng nịu muốn chạy đến chọc phá anh, khẽ dùng tay chạm vào anh thật bất ngờ, rồi cắn trên vai anh hay nhảy xổ vào người anh. Lúc đó, anh không tức giận phản ứng nhưng lại làm mặt lạnh “Đừng phá nữa!”. Thế là em tiu nghỉu bỏ đi như một chú mèo.

Và rồi sẽ có những ngày chúng ta thức dậy thật sớm để đón bình minh, em chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh, lắng nghe tiếng chim hót trong khu vườn hoa nhà mình thật trong veo và mát lạnh, ngắm nhìn từng tia nắng nhẹ nhàng đâm xuyên qua kẽ lá. Bầu trời cao xanh và đẹp biết bao nhiêu, em sẽ thắt cravat cho anh, hôn anh và tiễn anh đi làm.

Và rồi mình nắm tay nhau đi qua những ngày giông bão, lúc bị tổn thương chỉ cần quay về nhà và ôm chặt lấy anh để được dỗ dành và yêu thương, mình ở cùng nhau quên hết mọi sự đời. Em sẽ sinh thật nhiều con cho anh, mình mỉm cười an nhiên đi qua những câu chuyện cổ tích của con.

Và rồi sẽ có một ngày tóc chúng ta màu bạc trắng, vẫn có thể nắm tay nhau đi dạo qua mỗi con đường, để khi nhớ lại một khoảng trời thanh xuân tươi đẹp ấy, anh mãi là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng em.

Một cô gái đang ngồi dưới cánh đồng tuyết với biết bao nhiêu viễn cảnh tương lai về hạnh phúc gia đình. Cô gái ấy đợi một người. Lúc mở mắt tỉnh dậy, em vẫn muốn hỏi rằng:”Anh có muốn làm chú rể của em không?”.

Dù mạnh mẽ nhưng em vẫn cần một người

Không ai trong cuộc sống này muốn một mình mãi cũng bởi đôi chân dù có đi nhiều đến đâu, có trải qua bao thương tổn, có mạnh mẽ đến mức nào thì rồi một lúc nào đó trong cuộc sống người ta sẽ cảm thấy mỏi mệt.

Em cũng từng hạnh phúc, cũng từng thương tổn. Sau tất cả, em chọn cho mình cách sống mạnh mẽ, trở thành một người con gái sẵn sàng bước cùng người em thương qua mọi con đường, trải qua mọi xúc cảm. Em có thể sống mà không cần một bờ vai để dựa dẫm. Nhưng rồi cũng có những lúc em thấy mình thật sự cô đơn, cô đơn trong chính lựa chọn của mình.

Em lựa chọn một cách sống mà đôi khi chính em đẩy những người thương em ra xa hơn, cũng bởi em không muốn vì một thứ tình cảm mơ hồ mà đánh mất thêm thời gian. Em không muốn ngộ nhận tình cảm của mình và ích kỷ giữ tình cảm của họ mà em lại không thể đáp trả tình cảm cho họ.

Tất cả với em bây giờ có lẽ là sống với đam mê. Dù có trải qua bao nhiêu thứ đi nữa, em vẫn sẽ không nản lòng, không mất niềm tin vào cuộc sống, cũng bởi vì em tin rồi em sẽ tìm được một người thương thực sự thuộc về em, và rồi em cũng sẽ thương người đó hết lòng.

du-manh-nhung-em-van-can-mot-nguoi

Em không tin vào tình yêu. Bởi lẽ với em tình yêu thật mơ hồ, thật hạnh phúc nhưng bất hạnh có thể ập tới bất cứ lúc nào. Em là cô gái không tham vọng với tình yêu, nhưng em lại thật tham vọng với tình thương. Với em, tình thương nó thật lớn và thật khó để tìm thấy giữa hai con người vốn xa lạ. Thế mà em vẫn chờ đợi tình thương ấy xuất hiện và rồi em sẽ gắn bó với người thương và cùng nhau nắm tay đi qua mọi thứ trong cuộc sống.

 

Em cũng từng trải qua một vài cuộc tình, lâu có và mau cũng có. Em nhận ra thời gian bên nhau không quan trọng bằng việc chúng ta hành động như thế nào đối với tình yêu đó. Em có tìm kiếm tình thương trong những mối tình thanh xuân nồng nhiệt đó. Và em lại nhận ra sự thật đối với em, tình thương mới là thứ bao trùm tất cả- tình yêu, sự tôn trọng, sự quan tâm và sự bền chặt và đó mới là tất cả những gì em thực sự cần. Chỉ có tình thương mới khiến ta ở bên nhau thật lâu và cũng chỉ có tình thương thực sự mới xây dựng nên một mỗi quan hệ nghiêm túc, tình cảm thật lòng giữa người và người.

Em đã có người khiến em thương nhưng họ lại không phải người thương thuộc về em thực sự, nên họ đi. Em có buồn không? Có, nhưng con người em là thế. Em có buồn nhưng không để cảm xúc chi phối quá lâu. Em không lạnh nhạt nhưng cũng không quá thiết tha. Dù còn tình cảm em cũngkhông bao giờ muốn níu giữ một mối quan hệ hay một người không thuộc về mình. Bởi vậy, dù ai bước đi khỏi cuộc sống của em, với em chỉ là duyên số đã dừng ở đó và em bằng lòng chấp nhận một cách nhẹ nhàng nhất.

Bởi vậy, anh à, nếu là người thương, nếu anh đến với em, hãy thật lòng và là chính anh. Em sẽ không bắt anh phải thay đổi bất kì điều gì vì anh là người thương của em, và vì em là người thương của anh. Nếu chúng ta thực sự thuộc về nhau thì thời gian sẽ là câu trả lời đúng nhất.

Em luôn muốn là chính mình và em cũng mong người thương của em sẽ như vậy. Chúng ta hãy cùng nhau tận hưởng cuộc sống này, cuộc sống của anh, của em và của chúng ta.

Em vẫn một mình. Em vẫn sẽ tin một ngày người thương thực sự của em sẽ xuất hiện và đến bên em. Em sẽ không ngại sóng gió cuộc đời để bước đi cùng anh.

Em cũng vẫn một mình, vẫn sống với đam mê, vẫn làm việc hết mình, học cách yêu thương nhiều hơn, học cách sống thật với tất cả những xúc cảm của mình.

Em vẫn một mình. Em cũng quen với cảm giác này rồi anh à. Nhưng em vẫn cần một người thương, một người thương thực sự bên em bởi chắc chắn trên con đường của em, em vẫn cần một người thật sự thuộc về, vẫn cần một người thấu hiểu để cùng sẻ chia.

Và người thương à, em vẫn sẽ ở đây chờ anh nhé!

Khổ sở khi phải níu kéo nhân tình cho chồng

Cô ta yêu cầu tôi phải ly hôn với anh vì chỉ có cô ta mới có thể đem lại hạnh phúc đến cho anh.Cô ta yêu cầu tôi phải ly hôn với anh vì chỉ có cô ta mới có thể đem lại hạnh phúc đến cho anh.

Tôi và anh đến với nhau đều là mối tình đầu của nhau. Chúng tôi yêu nhau 8 năm và đã kết hôn 6 năm, hiện có một cậu con trai vô cùng đáng yêu.

Cuộc sống gia đình tôi suốt mấy năm qua tràn ngập yêu thương và hạnh phúc. Tôi luôn cảm thấy mình vô cùng may mắn khi có được tổ ấm bình yên này… cho đến đầu năm nay, tự dưng tôi nhận được tin nhắn lạ.

Tìm hiểu tôi mới biết, hóa ra bồ của chồng nhắn tin “ghen ngược” với tôi. Tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng, anh đã phản bội tôi bấy lấu nay.

Trước khi lấy nhau, chúng tôi từng thỏa thuận rằng, cả đời này tôi sẽ yêu và tin tưởng anh, còn anh lại mong muốn rằng, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải bình tĩnh cho anh cơ hội để giải thích làm rõ mọi chuyện, đừng làm mất nhau trong cuộc đời này.

kho-khi-phai-niu-keo-nhan-tinh-cho-chong
Chính vì thế, ngay sau khi phát hiện ra chuyện “động trời” này, tôi yêu cầu anh giải thích và anh đã thú nhận chuyện mình ngoại tình, cũng như mong tôi tha thứ. Nghe những lời anh nói mà trái tim tôi tan nát, trời đất như quay cuồng sụp đổ dưới chân.

Nhưng tôi cũng cố gắng trấn tĩnh lại để tìm hiểu ngọn ngành và như muốn phát điên khi biết được sự thật… Hóa ra anh đã phản bội tôi suốt 3 năm nay mà tôi không hề hay biết.

Cách đây 3 năm, anh lấy lý do con lớn sắp đi học, áp lực kinh tế sẽ tăng lên nên cần phải có kế hoạch tài chính. Anh xin công ty đi làm đại diện ở tỉnh ngoài để có cơ hội làm kinh tế. Không ngờ mới đi được 2 tháng, anh đã lao vào cô ta.

Khi mọi chuyện vỡ lỡ, anh hứa sẽ cắt đứt mọi liên lạc với nhân tình. Tôi cũng đã cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình và tạm tin vào lời anh nói.

Nhưng anh đi rồi, mình tôi đối mặt với cảm giác trống trải, cô đơn, đau đớn và thù hận. Cứ thế, cả ngày tôi quẩn quanh trong mớ ý nghĩ và mâu thuẫn của mình. Tôi không thể làm được việc gì, đêm mất ngủ triền miên.

Dường như cô ta biết được thời điểm tồi tệ nhất của tôi nên không ngừng nhắn tin khiêu khích. Thậm chí, cô ta còn yêu cầu tôi phải ly hôn với anh vì chỉ có cô ta mới có thể đem lại hạnh phúc đến cho anh. Những lúc đó, tôi lại điên lên gọi điện, nhắn tin cãi vã với anh.

Thấy tôi thường xuyên bị bồ quấy rối, chồng tôi đề nghị tôi hãy nhắn tin với cô ta rằng, chúng tôi đã ly hôn và yêu cầu cô ta để tôi yên. Tôi không hề đề phòng nên đã nghe theo lời anh và quả nhiên, cô ta không còn quấy rối tôi nữa.

Nhưng giờ nghĩ lại tôi mới thấy mình thật ngu ngốc. Hóa ra đứng giữa cuộc chiến giữa bồ và vợ, anh ta đã theo lời hiến kế của đồng nghiệp lừa tôi để có thể giải quyết được mâu thuẫn gay gắt này. Sau khi tôi nhắn cho cô ta xong thì hôm sau, anh ta đến tìm người tình để giảng hòa và mọi việc đều được giải quyết êm thấm.

Mới đây, khi anh chuyển về nhà làm được hơn một tháng, anh lại tiếp tục lấy lý do công việc và đi xa. Tôi cũng không truy cứu chuyện cũ nữa vì đã mất niềm tin và cảm thấy quá mệt mỏi vào cuộc hôn nhân này.

Mỗi tháng, anh vẫn về nhà 2 lần, vẫn đối xử bình thường với tôi, tiền cũng đưa cho tôi nhiều hơn. Tôi giờ không có cảm giác gì nữa nhưng vẫn không thể quên được chuyện cũ. Tôi không tin chồng đã dứt bỏ mối quan hệ bất chính kia nhưng thật sự tôi giả vờ như không biết chuyện gì và muốn tiếp tục sống cuộc sống cho riêng mình….

Vợ chồng trẻ nghiến răng nhịn ‘chuyện ấy’ vì nhà chật

Những chuyện “cười ra nước mắt” của các cặp vợ chồng “đói yêu” bởi nhà chật, nhiều thế hệ cùng chung sống.

Thường xuyên ‘đói yêu’

Gia đình anh Bình sống theo kiểu truyền thống ‘tứ đại đồng đường’ nên khá đông người. Đại gia đình 9 người gồm ông nội, bà cô không chồng con, vợ chồng anh cả và con trai 3 tuổi, vợ chồng anh hai và vợ chồng anh Bình cùng sống chung trong căn hộ tập thể hơn 30m2 ở khu phố trung tâm. Căn hộ này được phân từ thời ông nội nên chỉ cơi nới ra một chút chứ không thể chồng thêm tầng. Đất chật người đông nên chuyện ăn ở rất phức tạp.

Vợ chồng anh Bình mới cưới nên được thu xếp ở trên gác xép gỗ. Mọi đồ dùng của gia đình đều cất trữ trên đó nên hai vợ chồng cũng chỉ trải được cái đệm để làm chỗ ngủ. Chuyện sinh hoạt vợ chồng cũng bất tiện vô cùng. Mỗi khi muốn ‘gần nhau’ đều phải đợi cả nhà đi ngủ hẳn, ra nhà nghỉ thường xuyên thì ảnh hưởng nhiều đến thu nhập nên anh chị rất hạn chế. Lâu dần ham muốn của cả hai cũng giảm dần vì mỗi lần ‘cao hứng’ đều phải nhịn, có đợi đến nửa đêm khi mọi người say ngủ cũng không dám ‘thả ga’ vì sẽ phát ra tiếng động kỳ quặc.

vo-chong-tre-nghien-rang-nhin-chuyen-ay-vi-nha-chat

Con ‘bắt quả tang’ cha mẹ

Gia đình anh Lâm chị Minh có hai cậu con trai. Vì là con một trong nhà nên gia đình anh chị buộc sống cùng ông bà nội. Căn chung cư cũ chỉ vỏn vẹn 25m2, 2 phòng ngủ mà có đến 3 thế hệ cùng chung sống. Phòng ngủ của anh chị cũng là nơi học tập nghỉ ngơi của hai cậu con trai. Mỗi khi muốn tình tứ yêu đương hay tranh cãi một vấn đề anh chị đều thấy bất tiện vô cùng vì sự có mặt của hai cậu con trai.

Cũng không hiếm những lần đang ‘yêu’ thăng hoa thì anh chị bị các con bắt gặp. Dù ngượng không để đâu cho hết nhưng mỗi khi có ‘mong muốn’ anh chị cũng không thể làm thế nào cho khác được. Mỗi lần bị bắt gặp xong, anh chị đều ngượng chín mặt tìm cách giải thích với con, nghĩ cách ‘bịt miệng’ con rồi tự nhủ lòng phải ‘trật tự, kín đáo’ hơn, đợi con ngủ say hơn…

Gãy ‘của quý’ vì yêu trong nhà chật

Bác sĩ Tuấn chuyên nam khoa từng chia sẻ trên báo, có trường hợp gần đây nhất vị này làm phẫu thuật chỉnh hình khôi phục ‘của quý’ bị gãy cho một ông chồng trẻ tuổi. Chuyện là do cặp vợ chồng son đang sống cùng bố mẹ trong căn nhà chật chội nơi phố cổ, họ làm ‘chuyện ấy’ trong nơm nớp lo sợ, lại chưa có nhiều kinh nghiệm nên cảm xúc bị dồn nén, quan hệ sai tư thế dẫn đến ‘của quý’ bị gãy.

Theo bác sỹ Tuấn, những tổn thương tâm lý sau các tai nạn phòng the thường rất tai hại. Có người vượt qua được nỗi sợ và đời sống sinh hoạt vợ chồng diễn ra bình thường, nhưng cũng có người bị ám ảnh quá lâu dẫn tới sợ hãi chuyện phòng the, lãnh cảm với bạn đời.

Muốn yêu thì ra nhà nghỉ

Anh Hưng và chị Mỹ lấy nhau được hơn 3 năm nay, điều đáng nói là trong suốt hơn 3 năm ấy mỗi lần muốn ‘gặp gỡ’ anh chị đều phải ‘cắn răng’ đưa nhau ra nhà nghỉ ngay đầu phố.

Gia đình anh chị cùng làm công nhân môi trường, số tiền lương chỉ để chi trả cho sinh hoạt hằng tháng, không đủ mua nhà nên từ khi cưới nhau anh chị về ở chung với mẹ chồng già yếu, vừa tiện chăm sóc bà. Căn phòng chỉ vỏn vẹn hơn 15m2, đủ để kê hai chiếc giường cạnh nhau là đã chiếm hết diện tích. Mẹ chồng chị Mỹ lại bị liệt một chân nên chỉ quanh quẩn ở nhà cả ngày. Thương mẹ chồng có bệnh mất ngủ về đêm nên anh chị chỉ ‘ngủ chay’ lúc ở nhà. Hiện, anh chị cũng chưa dám sinh con vì không chắc sẽ lo được cho con có cuộc sống cơ bản nhất.

Nửa đêm, vào nhà tắm

Cũng chung cảnh ngộ với nhiều cặp đôi ở trong nhà chật cùng nhiều thế hệ khác, anh Dương chị Hạnh cũng phải đau đầu lo ‘bàn mưu tính kế’ sao cho chuyện ‘yêu’ được thoải mái nhất. Và hai vợ chồng chọn nhà tắm là ‘thiên đường ái ân’.

Một hai lần đầu thành công trót lọt nên hai vợ chồng mừng lắm. “Xong việc” cả hai hớn hở vì đã tìm được “độc chiêu” “yêu” không sợ…ảnh hưởng đến ai. Nhưng khổ nỗi, cả gia đình chỉ có mỗi một cái nhà tắm, nửa đêm mẹ chồng hay dậy đi vệ sinh bất ngờ. Thành ra, đêm khuya yên tĩnh, muốn ‘yêu’ hai vợ chồng phải bật vòi nước to hết cỡ để che đậy những ‘âm thanh lạ’ và đôi khi phải ngượng chín mặt vì lúc bước ra thấy mẹ chồng ngồi đợi ở ghế từ bao giờ.

Lời đề nghị động trời của mẹ chồng vào đúng ngày….

Đang lâng lâng trong niềm vui được chồng dành những lời yêu thương, những cử chỉ thân mật tại nhà hàng nhân kỉ niệm 3 năm ngày cưới, về đến nhà, tôi gần như ngã khuỵa trước lời đề nghị của mẹ chồng.

Hôm nay là kỉ niệm 3 năm ngày cưới của chúng tôi. Hai vợ chồng đã hẹn nhau sau giờ làm chúng tôi sẽ đến một nhà hàng khá sang để tổ chức kỉ niệm 3 năm ngày cưới. Chồng tôi đã dành cho tôi những lời yêu thương, những cử chỉ thân mật khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc.

Tôi và anh đi đến hôn nhân sau 2 năm yêu nhau trong sự đồng thuận của hai bên gia đình. Ngày cưới, ai cũng bảo hai đứa đẹp đôi. Anh cao to, đẹp trai, công việc đàng hoàng còn tôi cũng xinh gái, con nhà gia giáo.

Cưới nhau rồi, chồng tôi muốn có con ngay, nhưng tôi chưa muốn, vì khi đó tôi mới vào làm hợp đồng cho công ty. Tôi xin anh chờ tôi 1 năm nữa khi có vị trí khá vững vàng trong công ty thì tôi mới quyết định có con. Anh thương tôi nên đồng ý.

Một năm sau khi công việc đã ổn ổn, tôi quyết định có con. Nhưng “thả” đến 6 tháng mà tôi vẫn chưa có bầu. Sốt ruột, hai vợ chồng đi khám thì phát hiện tôi bị buồng trứng đa nang, gây khó thụ thai. Tuy nhiên, bác sĩ bảo tôi vẫn có thể có con nếu như kiên trì chạy chữa và có chế độ ăn uống tốt.

loi-de-nghi-dong-troi-cua-chong-vao-dung-ngay

Khi nghe bác sĩ nói vậy, tôi rất buồn. Tôi không ngờ mình lại mắc bệnh như vậy. Thấy tôi tỏ ra lo lắng, chồng động viên, an ủi rất nhiều. Anh bảo chúng tôi còn trẻ, còn nhiều cơ hội anh còn đùa: “Sau này, không khéo em lại đẻ cho anh cả đội bóng ấy chứ”.

Nhưng chữa trị đã gần 2 năm, tốn không ít tiền của, mà tôi vẫn chưa có bầu. Đến lúc này, tôi cảm thấy đã chán nản, thất vọng lắm. Tôi không biết mình có thể có con không nữa. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng, với gia đình nhà chồng.

Gia đình chồng tôi thuộc dạng khá giả ở vùng. Nhà chồng tôi chỉ có hai anh em, chồng tôi lại là con trai duy nhất. Bởi vậy, việc tôi chưa thể sinh con đã khiến cho gia đình chồng rất lo lắng, nhất là mẹ chồng tôi.

Từ khi chúng tôi cưới nhau, bà liên tục giục vợ chồng tôi có con để bà nhanh có cháu bế. Khi tôi và chồng nói lý do kế hoạch 1 năm sau mới quyết định có con, mẹ chồng tôi tỏ vẻ không đồng ý, nhưng chồng tôi thuyết phục nên bà đành miễn cưỡng chấp nhận.

Song khi biết tôi bị buồng trứng đa nang, khó có con, bà không để yên cho tôi nữa. Bà hay đay nghiến, chì chiết tôi. Ban đầu chỉ là những câu bóng gió, nhưng sau bà nhiều lần nói thẳng vào mặt tôi khiến tôi rất đau khổ.

Bà gây áp lực cho vợ chồng tôi. Có lần, không biết đi xem bói ở đâu mà về bà nói với tôi: Trước sau gì thì chúng tôi cũng phải bỏ nhau. Thầy bói bảo, nếu không bỏ tôi, chồng tôi sẽ không có con cái và lụi bại đường công danh. Tôi còn biết mẹ chồng tôi có lần còn bảo chồng tôi đi kiếm con ngoài, nhưng anh nhất định không chịu.

Đến đêm nay, khi chồng đã đi ngủ, tôi lên sân thượng ngắm trăng một chút thì bắt gặp mẹ chồng tôi ở đó. Bà bỗng nhiên quỳ sụp trước mặt tôi, khiến tôi bất ngờ và khó xử. Bà xin tôi hãy ly hôn để giải thoát cho con bà.

Tôi biết mẹ chồng tôi cũng thương tôi nhưng bà cũng rất lo cho con trai. Bà sợ gia đình này vì tôi mà tuyệt tự. Bà cũng chịu áp lực từ bà con họ hàng ở quê. Vì chồng tôi là con một, nên chuyện con cái của chúng tôi được mọi người trong họ rất quan tâm, bàn tán. Tôi còn nghe được người ta nói với nhau: ” Cây độc không trái, gái độc không con. Đã không đẻ được thì nó ly hôn đi, đừng làm khổ gia đình người ta nữa…”. Nghe những lời đó, tôi đau đớn vô cùng.

Tôi buồn và dằn vặt lắm. Tôi đã không ít lần đề nghị ly dị để giải thoát cho chồng nhưng anh không đồng ý. Anh bảo không đời nào chia tay với tôi. Anh tin là chúng tôi sẽ có con, nhưng phải kiên trì.

Nhưng chồng càng thương yêu, càng động viên an ủi tôi càng cảm thấy đau khổ, dằn vặt. Tôi không biết mình đến bao giờ mới có con, mà cũng có thể sẽ chẳng bao giờ có con. Tôi không muốn làm anh khổ thêm nữa. Giờ đây, lời đề nghị của mẹ chồng lại khiến tôi càng thêm suy nghĩ. Tôi phải làm sao?

Sốc, ngoại tình với chính chồng của mình !

Chồng tôi là một người lạnh lùng và vô tâm. Do công việc nên anh thường phải đi công tác xa và chỉ có mặt ở nhà vào cuối tuần. Nhưng cứ về đến nhà là anh cắm đầu vào điện thoại. Hầu như anh không quan tâm đến ba mẹ con tôi.

Dù rất ít khi về nhưng anh luôn lấy lý do “giường chật” nên anh thường ngủ ở phòng khác. Vì thế, chúng tôi gần như không có những phút giây gần gũi, những bên nhau để tâm sự chuyện buồn vui trong cuộc mưu sinh vốn bận rộn đủ đường.

Nhiều khi, nửa đêm thức dậy trong căn phòng vắng, nghe tiếng thở đều đều của chồng ở giường bên cạnh mà thấy chạnh lòng. Tôi có cảm giác mình cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.

Nỗi cô đơn ấy khiến tôi mất ngủ. Lâu dần thành bệnh. Hầu như tôi chẳng bao giờ ngủ trước một giờ sáng. Một mình lang thang trên mạng, tôi tìm kiếm những người bạn để trò chuyện cho khỏa lấp đi nỗi cô đơn đang giằng xé tâm can.

soc-ngoai-tinh-voi-chinh-chong-cua-minh
Tình cờ tôi gặp anh. Anh lấy một nick name ấn tượng là Tôi yêu cô đơn. Cái sự “yêu cô đơn ấy” khiến tôi tò mò. Sau màn chào hỏi xã giao, chúng tôi dường như thân thiết hơn sau mỗi lần trò chuyện.

Anh kể tôi nghe chuyện gia đình anh. Anh nói vợ anh là người vô tâm, chẳng bao giờ gọi điện, cũng không bao giờ quan tâm xem anh sống thế nào. Dù đã có vợ, nhưng anh vẫn có cảm giác mình như đang sống một mình. Những lúc gần vợ, cô ấy cứ lấy lý do bận chăm con để… lảng tránh anh. Chưa bao giờ anh thấy vợ chồng lại xa cách đến thế.

Như được sự đồng cảm, tôi cũng giãi bày cùng anh nỗi cô đơn của người vợ xa chồng, về sự vô tâm của chồng mình.

Chúng tôi cùng động viên nhau, cùng chia sẻ với nhau để cùng vượt qua nỗi buồn lẩn khuất trong tâm hồn mình.

Sự đồng cảm ấy khiến kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Dần dần, tôi luôn mong đợi đêm về, khi công việc xong xuôi hết để lại được “tám chuyện” cùng anh, được kể anh nghe những chuyện xảy ra với tôi trong ngày vừa qua. Anh lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên bổ ích.

Dù đã thân thiết nhưng tôi không bao giờ gửi ảnh cho anh và anh cũng vậy. Có lẽ, chúng tôi đều sợ những sự giả dối trên thế giới ảo sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống trong cuộc đời thực.

Thế rồi chuyện phải đến cũng đã đến! Anh ngỏ lời yêu tôi. Anh muốn chia sẻ với tôi những thiếu thốn cả về tình cảm và chuyện chăn gối. Không hiểu sao, tôi dễ dàng đồng ý với anh. Có lẽ, sự đồng cảm đã hóa tình yêu và sự sẻ chia khiến tôi dễ dàng chấp nhận một việc làm có thể hủy hoại gia đình mình.

Chúng tôi hẹn nhau ở một quán café xa nơi ở để tránh thị phi. Để bất ngờ, cả hai đều quyết định không gửi ảnh xem đối phương có nhận ra nhau không.

Do kẹt xe nên tôi đến chỗ hẹn hơi trễ. Đang vội vã tìm anh bỗng tôi giật bắn mình khi nhìn thấy chồng mình đang ngồi thẫn thờ nhìn ra dòng người hối hả như chờ một ai đó. Đầu tóc, màu quần áo,…tất cả đều giống như “bạn trai” của tôi miêu tả. Tôi vội lấy điện thoại gọi vào số mà anh cho tôi trước khi quyết định gặp nhau.

Tôi như không tin vào mắt mình khi thấy chồng tôi bắt máy! Hóa ra, người mà tôi vẫn hằng đêm “ngoại tình tư tưởng” cùng lại chính là chồng mình!

Tôi bàng hoàng và bối rối trước tình huống trớ trêu này! Thì ra, cả hai chúng tôi đều đang cô đơn, đều đang tìm kiếm một sự nương tựa nào đó trong cuộc đời. Tôi không biết mình phải làm gì trong hoàn cảnh oái oăm này. Nếu nói cho chồng tôi biết sự thật, liệu anh ấy có thông cảm. Nếu anh ấy không bỏ qua, rất có thể gia đình tôi sẽ tan vỡ.

Nhưng tôi cũng rất lo sợ. Nếu tôi cứ coi như không có chuyện gì, thì có thể chồng tôi sẽ tiếp tục đi tìm kiếm niềm vui khác. Và khi đó, tôi cũng sẽ mất đi người chồng của mình…

GIẬT MÌNH: Theo nghiên cứu, tháng 8 và tháng 3 là mùa… ly hôn

Theo nghiên cứu mới, tháng 3 và tháng 8 được xem là “mùa ly hôn”. Đó là thời điểm sau nghỉ hè và sau mùa đông.

Nghiên cứu này kết luận dựa theo một cuộc khảo sát theo chu kỳ, kết quả cho thấy các cặp đôi thường gửi đơn ly hôn vào thời điểm đó. Giáo sư Julie Brines (Đại học Washington) cho biết: “Mùa đông và mùa hè đều có nhiều ngày lễ, vậy nên các cặp đôi thường do dự nộp đơn ly hôn vào thời điểm này. Họ giữ tâm lý nhường nhịn để cùng nhau trải qua kỳ nghỉ hè hoặc lễ giáng sinh với hy vọng hàn gắn mối quan hệ giữa hai người. Nhưng trong trường hợp không có kết quả, sau đó họ sẽ đưa ra quyết định cuối là ly hôn”.

Cũng theo nghiên cứu, các cặp vợ chồng thường không còn giữ được hạnh phúc khi sinh bé thứ 2. Những mâu thuẫn trong cuộc sống gia đình khiến cả hai cùng cảm thấy mệt mỏi. Thời điểm nộp đơn ly hôn thường là sau các kỳ nghỉ hè và khi con cái đã xong các thủ tục nhập học. Đây là nguyên nhân lý giải vì sao số lượng ly hôn tăng vọt vào tháng 8.

giat-minh-theo-nghien-cuu-thang-8-va-thang-3-la-mua-ly-hon

Vậy tại sao là tháng 3, giáo sư Julie Brines giải thích, đây là thời điểm chúng ta vừa trải qua kỳ nghỉ đông, trước đó các cặp vợ chồng cần thời gian để cân bằng tài chính sau những ngày lễ, họ cũng cần tìm hiểu và tìm luật sư trước khi đưa nhau ra tòa và chấm dứt mối quan hệ.

Nghiên cứu cũng đặt các cuộc hôn nhân trong nền kinh tế chung, ví dụ như tỷ lệ thất nghiệp, giá đất… đây cũng là những yếu tố tác động không nhỏ tới các cuộc hôn nhân.

Toàn bộ hồ sơ ly hôn tại tiểu bang Washington đã được xem xét để phân tích về vấn đề này. Các nhà nghiên cứu bắt đầu tìm hiểu và thấy có sự liên quan giữa thời điểm nộp đơn ly hôn của các cặp đôi và sự suy thoái của nền kinh tế vào thời điểm đầu năm và mùa thu. Tuy kiên, từ kết quả này chưa thể đưa ra kết luận chung nhất. Nhưng đó cũng là một phần lý do thực tế khiến hôn nhân đổ vỡ.

Tình yêu sẽ chỉ ở lại khi…

Tại sao bạn không thể tự yêu lấy cuộc sống của chính mình trước khi chờ một người thích hợp thực sự dành-riêng-cho-bạn xuất hiện?

Trước hết, vì tình yêu không phải là tất cả…

Điều đáng buồn là khi ai đó yêu cầu bạn nghĩ về cuộc đời mình, bạn lại luôn có ý nghĩ sẽ tìm thấy một người ở cạnh bên để cùng bạn san sẻ phần còn lại của cuộc sống. Bạn nói với tôi rằng tình yêu là điều quan trọng. Đúng, tôi biết nó rất quan trọng, với tất thảy chúng ta. Nhưng chắc chắn, nó không bao giờ là tất cả! Nhất là khi bạn cứ đặt áp lực trên vai mình về việc buộc phải tìm thấy người thực sự dành cho bạn. Thôi nào, điều đó không quá khó khăn, nên bạn đừng nản chí!

Có thể bạn thích viễn cảnh có một người nào đó để cuộn tròn bên cạnh vào cuối một ngày dài, người sẽ chăm sóc bạn khi bạn bị ốm và lắng nghe câu chuyện của bạn mỗi buổi tối sau giờ làm việc. Đương nhiên, những mong cầu thiết thực này, tất cả chúng ta đều hy vọng. Bởi chúng ta đều có nhu cầu được yêu thương.

Chính vì thế cho nên chúng ta mới kiếm tìm tình yêu, không khi nào ngừng nghỉ, không bao giờ biết mệt mỏi là gì. Nhưng đôi khi, điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống nhiều hơn là chúng ta vẫn nghĩ. Chỉ có điều, chúng ta chẳng bao giờ muốn thừa nhận mà thôi.

Sự thật thì, tình yêu luôn được đặt lên hàng đầu trong tất cả các hoạt động của chúng ta, ngay cả khi nó không phải là điều duy nhất trong tâm trí. Đó là lý do bạn đã mua những chiếc quần jeans mới tuần trước, rồi lại một đôi giày, một chiếc áo sơ mi để có thể trở nên xinh đẹp, đỏm dáng hơn trong mắt một ai đó khác, mặc dù có thể thâm tâm bạn thì không thực sự thoải mái vì sự thay đổi đó. Ồ, dễ hiểu thôi, bởi vì tình yêu truyền cảm hứng cho hầu hết những thay đổi lớn nhất trong chúng ta.

Nhưng, hãy nhớ, tình yêu sẽ không bao giờ là của bạn, nếu bạn cố gắng sống một cuộc sống khác đi. Nếu bạn thay đổi cả những thói quen, sở thích và các kế hoạch dài hạn của bạn vì tình yêu, điều gì sẽ xảy ra?

tinh-yeu-se-chi-o-lai-khi

Tình yêu sẽ chỉ ở lại khi…

Bạn được là chính bạn. Bạn được sống cuộc sống của chính mình, thay vì cố gắng sống thay phần đời của người khác. Những bản kế hoạch dài hạn, là của bạn. Những sở thích điên rồ, cũng là của bạn nốt. Như thế, mới chính là cuộc sống đúng nghĩa!

Còn nếu như, bạn vì một ai đó mà thay đổi thói quen, vì một ai đó mà thay đổi lịch trình cuộc đời mình… thì điều cuối cùng mà bạn nhận về có thể chẳng bao giờ là tình yêu, mà bạn đã trở thành bản sao hoàn hảo của một người khác.

Sau tất cả, có thể bạn không muốn chấp nhận rằng đó là một kết cục buồn, nhưng nó vẫn sẽ diễn ra thôi. Bởi vì đó là quy luật.

Nếu bạn biết rằng tình yêu sẽ không bao giờ là sự lựa chọn duy nhất cho cuộc đời bạn, vậy thì bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ dành nhiều thời gian hơn để đầu tư vào sự nghiệp. Bạn sẽ háo hức vào ao ước cảm giác được trở thành một người thành công. Hoặc đơn giản hơn, bạn cho phép mình được tự do và khám phá những miền đất mới. Bạn sẽ có vô vàn những chuyến đi, làm quen thêm những mối quan hệ, tâm trí bạn nhàn tênh không bị gò bó hay ép buộc bởi bất cứ thứ gì khác cả… Vậy là bạn thấy mình sống một cuộc sống tràn trề năng lượng và nhiệt huyết, tuyệt vời chưa!

Thay vì tìm kiếm người đặc biệt, hãy trở thành người đặc biệt của chính mình! – Ảnh 2.
Và cả những thay đổi xung quanh những mối quan hệ khác khác nữa. Bạn sẽ biết cách sắp xếp thời gian cân bằng cho mỗi mối quan hệ của mình. Ví như, thời gian dành cho gia đình, người thân, những người luôn dõi theo và sẵn lòng đón bạn quay trở về bằng vòng tay êm ái trong suốt cuộc hành trình đời bạn. Bên cạnh đó, là thời gian dành cho bạn bè, những người sẽ chẳng bao giờ phản bội hay bỏ rơi bạn chỉ vì bị bạn làm cho phật ý… Tin tôi đi, điều này thiết thực hơn cho cuộc sống của bạn. Bởi vì thiếu tình yêu thì bạn không thể chết được, nhưng thiếu đi những con người quan trọng này thì cuộc sống của bạn đã mất đi vài phần ý nghĩa.

Và nếu tình yêu rời đi, đừng tuyệt vọng!

Thật ngốc nghếch biết bao khi bạn hết lần này đến lần khác giao phó tim mình cho kẻ khác, rồi mặc cho người ta làm nó khóc thét bởi vì những vết thương. Điều tồi tệ nhất chắc chắn không phải là việc ai đó rời bỏ bạn ra đi, mà chính là thái độ của bạn tự đối xử với cảm xúc của mình.

Đương nhiên chuyện chia tay là chuyện chẳng một ai mong muốn khi bắt đầu một tình yêu. Chúng ta sẽ sợ hãi, hoang mang, và thậm chí là cố chấp để níu giữ người ở lại. Nhưng kể cả khi bạn làm tất cả, nếu trái tim đã không còn vì bạn mà rung động, thì cũng sẽ không vì bạn khóc than mà thay đổi lời chia tay.

Chuyện gì đến, sẽ đến. Và người cần đi, chắc chắn sẽ ra đi. Hãy nhớ rằng, khi có một cánh cửa khác đóng lại, luôn xuất hiện một cánh cửa khác mở ra. Đừng để tình yêu nắm giữ lấy toàn bộ năng lượng có trong người bạn. Cũng đừng vì một câu chia tay mà tỏ ra vật vã hay u sầu. Bước qua một câu chuyện tình buồn sẽ chỉ cho bạn thêm một cơ hội để tự nhìn lại con người mình mà thôi.

Bạn thân mến, cuối cùng chúng ta cũng nhận ra rằng chúng ta sẽ có được tình yêu đẹp, vì chúng ta xứng đáng. Hãy cứ dành cả cuộc đời để phát triển bản thân, thách thức chính mình, tự nuông chiều hoặc tôi luyện mình trở thành một người lớn – tốt – hơn so với hiện tại, người có khả năng hơn chúng ta từng hy vọng trở thành. Và, chúng ta trở thành bạn tâm giao của chính mình!

Nếu được đưa ra một gợi ý có ý nghĩa cho bạn, thì tôi chỉ có thể nói là hãy ngừng chờ đợi một ai đó đi. Đừng nghĩ viển vông rằng sẽ có một người, vào một ngày đẹp trời, bước vào cuộc sống của bạn và làm đảo lộn mọi thứ, hoặc sắp xếp lại mọi thứ bừa bộn vào trật tự ngăn nắp – giống như có một phép thần thông nào đó vậy! Ngưng ảo tưởng, bởi vì điều đó chỉ đẹp đẽ khi xuất hiện trong các bộ phim mà thôi.

Sống cuộc sống của chính mình và yêu thương lẫn tự hào về điều đó. Bởi vì đó là điều duy nhất có thể giúp bạn biết chắc chắn rằng bạn sẽ trở thành người chiến thắng mọi thất bại, mọi nỗi sợ hãi. Bạn trở thành phần thưởng của chính mình. Bạn sẽ là người nắm giữ bàn tay của chính mình, khi mà bạn cô đơn và mong manh dễ vỡ nhất. Bạn cũng sẽ là người tự tiếp cho mình thêm đủ nhiều mạnh mẽ để đứng lên sau mỗi lần vấp ngã.

Có một sự thật mỉa mai là, bạn chỉ trở nên hấp dẫn nhất khi bạn không phải lo lắng về những người mà bạn đang thích. Khi bạn được sống cuộc sống của mình một cách tự do và không lo lắng về bất cứ điều gì, bạn sẽ phát ra loại năng lượng tự tin đủ để khiến người khác phải choáng ngợp. Loại năng lượng thần kỳ đó có khả năng biến đổi không chỉ cuộc sống của riêng bạn, mà cả cuộc sống của những người xung quanh bạn nữa.

Vì vậy, thay vì tìm kiếm người đặc biệt dành phần còn lại của cuộc sống, hãy ngừng lại! Và tốt hơn hết là đi tìm kiếm một-chính-mình-tốt-nhất!

Con gái đẹp nhất khi nào trong mắt con trai?

Cô ấy ngồi dưới bóng cây cạnh sân bóng rổ nhìn tôi chơi. Ánh nắng hắt lên mặt cô ấy, sáng bừng cả một góc sân. Cô ấy xem một hồi rồi ngủ quên, trong tay vẫn ôm áo khoác của tôi…

1. Bạn nữ ngồi bàn trước, mỗi khi không làm được bài Toán nào, sẽ đặt cằm lên bàn, chu miệng thổi hơi, tóc mái bạn ấy sẽ bay bay. Siêu đáng yêu luôn.

2. Con gái biết đâu là giới hạn mới đáng yêu, con gái biết cách từ chối mới đáng yêu.

3. Không ngại thể hiện tính cách chân thật nhất của mình trước mặt người khác giới, không cố ra vẻ, làm màu, thực ra cũng rất đáng yêu.

4. Một giây trước còn tức giận bừng bừng, giây tiếp đã hi hi ha ha cười ngay được cũng đáng yêu.

con-gai-dep-nhat-khi-nao-trong-mat-con-trai

5. Những cô gái không có bạn trai đều rất đáng yêu, vì họ đáng thương không được ai yêu.

6. Những cô nàng mù đường!! Hỏi cô ấy đang ở đâu, cô ấy nói cô ấy đang ở dưới một đám mây có hình giống con thỏ.

7. Buổi chiều tôi đi chơi bóng, cởi áo khoác ngoài đưa cho bạn ấy, bạn ấy đứng bên rìa sân, nhận lấy áo, tự nhiên mà gấp nó lại gọn gàng sau đó ôm trước ngực, rồi mỉm cười đứng đó cổ vũ cho tôi.

8. Hẹn hò mà tôi lại đến muộn, cứ nghĩ em ấy sẽ giận, không ngờ em ấy thấy tôi chỉ bĩu môi rồi lườm tôi một cái, sau đó dang hai tay ra: “Ôm!”

9. Đi sau kéo đuôi áo người con trai đi trước, nhìn vừa nghịch vừa đáng yêu.

10. Nhìn thấy người mình thích mặt sẽ đỏ ửng.

11. Khi bạn thích một cô gái, cô gái ấy có làm gì thì bạn vẫn thấy đáng yêu. Đại khái là như câu nói “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi”.

12. Một nụ cười sáng bừng và một câu chào hỏi không toan tính sẽ là gây được ấn tượng tốt, cũng sẽ khiến người đối diện có cảm tình với bạn. Nụ cười quan trọng hơn bất kì thứ gì khác, một người thích cười sẽ cảm thấy thế giới đâu đâu cũng là niềm vui.

13. Lúc con gái tự kỉ, nói chuyện một mình, hoặc khi con gái nhớ tới ai đó rồi bất giác mỉm cười sau đó che mặt xấu hổ.

14. Lúc vừa tỉnh dậy, vẫn còn mơ màng, đầu tóc không được gọn gàng lắm, cô ấy đưa tay dụi dụi mắt giống như con mèo con vậy đó. Đáng yêu vô cùng luôn.

15. Không có cô gái nào không đáng yêu cả, chẳng qua bình thường chỉ ở trước mặt những người thân thuộc, cô ấy mới bộc lộ hết sự đáng yêu của mình. Vậy nên, có thể cảm nhận được sự đáng yêu của cô ấy, đó là bạn may mắn.

16. Mũm mĩm một chút mới đáng yêu, lúc ôm cũng thấy vừa đủ trọn vòng tay, mềm mềm, thơm thơm.

17. Cô ấy giơ nắm tay định đánh tôi, tới gần sát tôi thì đột ngột chậm lại, đánh mà như không đánh.

18. Cô ấy ngồi dưới bóng cây cạnh sân bóng rổ nhìn tôi chơi bóng. Tôi chơi chẳng hay, tôi chuyền chẳng giỏi cô ấy vẫn kích động, hai mắt long lanh dõi theo tôi. Ánh nắng hắt lên mặt cô ấy, sáng bừng cả một góc sân. Cô ấy xem một hồi rồi ngủ quên, trong tay vẫn ôm áo khoác của tôi.

19. Chân ngắn đáng yêu nhất!!!!!

20. Các bạn cứ nói con gái phải xinh mới được công nhận là đáng yêu, đâu phải ai cũng nghĩ vậy đâu. Con gái chỉ cần tốt bụng và luôn biết cố gắng nỗ lực, tự thân đã toát ra vẻ đáng yêu rồi.